[CBMS] Chapter 6

Xin lỗi vì đã để nhà mốc meo suốt mấy tháng trời…thứ nhất là tại hồi trước wp có vấn đề nên tớ không lên nữa…thứ hai là vì *chỉ thứ do thứ nhất* tớ quên mất tiêu luôn. Hôm nay đền cho mấy chap…

~0~

 

Dạo đây Changmin để ý, chiếc xe buýt mình hay đi xuất hiện một chàng trai lạ mặt. Người này luôn luôn ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong xe, và lần nào cũng dựa đầu vào thành cửa sổ mà ngủ thật say cho đến khi đến trạm dừng của mình.

Cậu vốn không thích ngồi hàng ghế cuối cùng, nhưng do một bữa người quá đông nên Changmin phải lui xuống hàng ghế mà ngồi, và do không còn chỗ nên cậu đành ngồi kế ngay người con trai nọ.

Khi cậu đặt mông xuống ghế, người kia vẫn say ngủ không hề biết gì hết. Quan sát ở gần, Changmin mới nhận thấy anh chàng này mặt mũi rất đẹp. Làn da trắng không tì vết, hai hàng lông mi đen dày và dài, sống mũi thẳng và đôi môi hồng hơi chu ra thật đáng yêu. Trông anh ta cứ như một đứa trẻ, cậu thầm nghĩ.

Xe buýt bất thình lình quẹo trái, làm anh chàng nghiêng hết cả người sang phía Changmin, và cái đầu nhỏ cứ thế hạ cánh xuống bờ vai cậu.

Changmin giật mình, lập tức quay đầu qua nhìn thì một mùi táo thơm dịu thoang thoảng ngay mũi, từ mái tóc đen nhánh mềm mại hiện rớt lòa xòa trên vai áo sơ mi trắng của cậu. Nhắm mắt tận hưởng mùi hương tuyệt vời, Changmin từ từ bỏ luôn ý định lịch sự đẩy đầu anh sang trở lại hướng cửa sổ.

Đi thêm khoảng hai trạm nữa, anh chàng bật mở hai mắt ra và lơ mơ nhận ra mình đang dựa đầu lên vai cậu. Hấp tấp ngồi ngay ngắn lại, anh cúi đầu nhìn cậu như tỏ ý xin lỗi về việc này. Changmin chỉ cười cười cho qua, tuy nhiên lòng tự dưng cảm thấy trổng trải bởi không có hơi ấm ngay vai nữa.

Người con trai sau đó tiếp tục gật gà gật gù, cơ mà chưa được bao lâu thì xe buýt lại bất ngờ quẹo phải, khiến cái đầu tội nghiệp đập một phát vào cửa kính, tạo ra một tiếng động khá to. Changmin tuy là ngồi kế bên nhưng cũng đau xót thay cho anh chàng.

Thấy người nọ nhờ cú đập mà tỉnh dậy và nhăn nhó vì đau, cậu bèn lên tiếng: “Nếu anh không ngại thì cứ dựa vai tôi ngủ nè. Có gì bao giờ xe buýt quẹo tôi còn có thể giữ người anh lại giúp.”

Anh thấy cậu tử tế đề nghị vậy thì khẽ đáp: “Tôi chỉ sợ phiền cậu thôi.”

“Không đâu, anh cứ tự nhiên đi.” Cậu bảo.

“Vậy thì cám ơn cậu nhiều nha.” Người con trai nở nụ cười dễ thương và chậm rãi dựa đầu vào vai Changmin.

Và cậu đã chắc mẩm rằng tim mình đã đập nhanh hơn bình thường khi nhìn thấy nụ cười của anh. Chưa kể, giây phút đầu anh hạ xuống vai cậu, Changmin đã cảm thấy trong lòng thật ấm áp và thoải mái.

Tiếng khò khò văng vẳng ngay tai, làm cậu bật cười nhẹ. Anh chàng ngủ nhanh ghê, mới có vài giây thôi đó!

Chẳng hiểu sao nhưng được một lúc thì Changmin cũng lim dim và vô thức nghiêng đầu sang một bên, lấy điểm trụ là đầu người đang ngủ trên vai mình kia.

Hai người tự nhiên tựa vào nhau mà ngủ ngon lành, cho đến lúc xe buýt thông báo trạm dừng của cả hai.

.

Từ ngày hôm đó, Changmin ngày nào lên xe buýt cũng tự giác chui xuống hàng cuối cùng, chọn chiếc ghế cạnh ghế bên cửa sổ mà ngồi, chỉ nhằm mục đích làm cái ngối cho người ta. Và cậu cũng biết thêm được, tên anh chàng đáng yêu này là Kibum và anh hơn cậu một tuổi.

Mọi ngày trôi qua thật bình thường, tuy gặp nhau thường xuyên thế mà hai người không hề trao đổi gì khác ngoài hai câu ‘xin chào’ và ‘cám ơn’. Anh cứ ngồi đó và ngủ, còn cậu cứ để anh dựa lên vai mình mặc cho vai cậu thường tê suốt gần nguyên cả buổi sau khi đã xuống xe. Đôi lúc, Changmin lại cùng anh mà thiêm thiếp đi và hai người ngủ một mạch tới khi được điện thoại đặt sẵn báo thức, do cậu thừa biết nếu không làm thế thì sẽ qua luôn trạm cả hai cần tới..

Họ không biết tí gì về đối phương, nhưng giữa họ dần tồn tại một sợi chỉ vô hình.

.

Một ngày nọ, Changmin vẫn theo thói quen mới thành lập lên xe buýt rồi đi xuống hàng ghế cuối cùng, cậu phát hiện chiếc ghế bên cạnh cửa sổ, nơi đáng lẽ có anh, trống không.

Cậu ngạc nhiên, hôm nay Kibum không đi xe buýt à? Không lẽ anh bị ốm?

Tự trấn an bản thân rằng chắc anh có lí do riêng nên mới không lên xe, Changmin thất thểu đi tới hàng ghế cuối và chán nản ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ. Cậu tự nhủ, hi vọng ngày mai sẽ gặp anh.

.

Một tuần trôi qua, bóng dáng Kibum vẫn biệt tăm. Changmin bắt đầu chán nản, tâm trạng tràn đầy sự thất vọng.

Chiếc ghế anh hay ngồi ở hàng cuối xe buýt trở thành chỗ ngồi của cậu. Tuy nhiên, những gì cậu làm khi ngồi đó chỉ là nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, đầu nghĩ mãi về nụ cười và khuôn mặt đang ngủ của Kibum.

Mải trầm tư, cậu không hề biết có một thân hình nhỏ đang tiến về phía mình. Người này ngồi xuống cạnh Changmin, nhìn cậu một tí rồi thản nhiên dựa đầu vào vai cậu.

Mùi táo quen thuộc xông thẳng vào mũi, sự ấm áp ở bờ vai khiến cậu kinh ngạc xoay đầu dòm thử cái người vừa thoải mái lấy vai mình làm gối, và Changmin lập tức thấy Kibum đang mỉm cười với cậu.

“…Kibum?”

“Một tuần nay tôi bận về quê thăm người thân bị bệnh.” Anh từ tốn giải thích mà không cần cậu hỏi.

“…” Changmin không nói gì.

“Chắc cậu tìm tôi dữ lắm.” Kibum nhẹ nhàng bảo.

Cậu gật đầu, nghiêm túc trả lời: “Ừm, mỗi ngày đều tìm.”

“Xin lỗi, tại không có số điện thoại của cậu nên chẳng báo được.”

“Không sao.”

Hai người im lặng một hồi, không ai nói thêm câu nào. Kibum cứ tưởng Changmin giận nên chẳng thốt lên điều gì nữa, chỉ lặng lẽ dựa vào vai cậu và trầm ngâm. Kì lạ là bây giờ anh chẳng cảm thấy buồn ngủ giống mấy ngày kia nữa, hay là xa hơi ấm của Changmin lâu quá nên được dịp hôm nay tận hưởng cảm giác dễ chịu này nhỉ?

“Kibum này…” Cậu đột ngột gọi.

“Ừ?”

“Tôi nghĩ…tôi thích anh mất rồi. Còn anh thì sao?” Giọng Changmin vô cùng dịu dàng.

Khẽ nhắm hờ mắt, hai khóe miệng Kibum nhếch lên, tạo thành một nụ cười tươi tắn.

“…Tôi nghĩ tôi cũng thích cậu đó, Changmin à.”

Tiếng thì thầm dù nhỏ nhưng đủ để cậu nghe và mỉm cười hạnh phúc, và Changmin chậm rãi chìm vào giấc ngủ, mái tóc nâu mềm của cậu dần ngả trên mái tóc đen thơm ngát của Kibum.

.

Ánh nắng buổi sáng sớm chếu vào hàng ghế cuối cùng của chiếc xe buýt, nơi có hai chàng trai ngủ say dựa người vào nhau, và ở giữa họ là hai bàn tay đang đan chặt.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s